De kinderlijke fantasie/ Thế giới tưởng tượng của trẻ

De wereld van de fantasie is vol wonderen. Die wereld is onuitputtelijk, maakt het onmogelijke mogelijk en is toegankelijk voor iedereen. De sprookjes horen er thuis, de verhalen, de dromen en een ongekend voorstellingsvermogen dat ver boven alle realiteit uitstijgt. Fantasie geelf vleugels aan het kinderspel. Door fantasie krijgen gedachten hun vorm en verandert het vaststaande. Jean Paul zegt in zijn Knospe der Kindheit: ” Geef een kind een groen takje en het zal er met zijn fantasie rozen uit laten groeien ! Geef het een rozenblaadje en het maakt er een scheepje van op het water”

Thế giới tưởng tượng tràn đầy sự thú vị. Thế giới ấy vô tận, biến điều không thể thành có thể và ai cũng có thể bước vào. Những câu chuyện cổ tích thuộc về thế giới ấy, những giấc mơ và những sự tưởng tượng vượt xa thế giới thực. Sự tưởng tượng chắp cánh cho những trò chơi của trẻ. Nhờ trí tưởng tượng mà những suy nghĩ được tạo hình và thay đổi những gì thực tế. Jean Paul đã từng viết trong quyển sách Knopse der Kindheit ” đưa cho trẻ một cành lá và trẻ sẽ tưởng tượng cành này nở thành hoa hồng ! Đưa trẻ một cánh hoa hồng và trẻ sẽ biến nó thành con tàu nhỏ bơi trên mặt nước” 

“Wil je meedoen” / ” Ba, mẹ cùng chơi với con chứ”

Ieder kind heeft fantasie. Of de fantasie zich kan ontwikkelen, hangt af van de ouders, of zij zich kunnen verplaatsen in de kinderen en in hun doen en laten. In het latere leven kan de verbeeldingskracht die in de eerste jaren ontwikkeld is nog zijn vruchten afwerpen. Kleine kinderen willen de volwassenen steeds weer betrekken in hun verbeeldingswereld. Ze vinden het gewoon fijn als de volwassene af en toe meedoet en niet altijd alleen maar toekijkt en het alleen leuk of vervelend vindt wat ze doen. Ze hebben in deze tijd vader of moeder als medespeler meer nodig dan vroeger, omdat er niet altijd een speelkammeraadje voorhanden is.

Mỗi đứa trẻ đều có trí tưởng tượng. Để phát triển nó thì phụ thuộc vào cha mẹ, phụ thuộc vào việc họ có thể đặt mình vào vị trí trẻ bằng hành động hay không. Những giai đoạn sau này, trí tưởng tượng được nuôi dưỡng trong những năm  đầu đời sẽ gặt hái kết quả. Trẻ nhỏ luôn muốn cha mẹ hoà cùng với thế giới tưởng tượng của các em. Các em rất thích thú khi cha mẹ cùng chơi chứ không chỉ đứng nhìn hoặc nhận xét là thích hay không thích khi trẻ làm gì đó. Trẻ cần có cha hoặc mẹ chơi cùng trong độ tuổi này hơn trước kia, vì không phải lúc nào trẻ cũng có bạn chơi cùng. 

Jaap (4) gaat met zijn vader wanderlen in het bos. Er ligt een dik pak sneeuw. Ze komen langs een voederbak. Er ligt wat hooi in en er is ook een zoutsteen. Als vader vertelt over de herten en reeen die hierdoor de boswachter verzorgd worden, pakt de jongen een afgebroken tak van de grond en roept: ” Nu ben ik  ook een hert!” Hij springt naar de vorderbak tot en “drinkt”. Meeteen krijgt hij gezelschap. Een reebok voegt zich bij hem. Vader heeft een boomtak met een boel zij takken gevonden en als gewei op zijn hoofd gezet. Nu springt hij samen met het hertje nog een tijdje door het boos. Beiden hebben een hoop plezier.

Jaap ( 4 tuổi) đi dạo  với bố trong rừng. Hai cha con thấy có một cái hộp phủ đầy tuyết. Đó là một cái hộp đựng thức ăn cho động vật hoang dã. Trong đó có cỏ và cục muối. Bố kể cho Jaap nghe là người gác rừng đặt nó ở đó để cho hươi nai thú rừng ăn. Jaap nhặt một cành cây gãy từ dưới đất lên và hô ” Bây giờ con là con nai ! ” Bé nhảy đến gần hộp thức ăn và giả bộ “uống nước”.  Người bố nhặt một cành cây gần đó và gắn lên đầu mình giả làm con hoẵng và tham gia cùng với bé . Và người bố nhảy cùng với chú nai con một hồi trong rừng. Cả hai cùng có thời gian chơi đùa vui vẻ

Met Driekoningen willen Piet (6) en Sabien (5) een driekoningenspel opvoeren. Ze hebben al een kroon van goudkarton op en willen zich gaan verkleden. “Ik ben Balthasar”, beslist Piet en zijn zusje wil wel Kaspar zijn. “Maar we hebben nog iemand nodig. Er zijn toch drie koningen?” bedenken de kinderen. Er wordt druk overlegd. Dan pakt Sabien een groene lap en geeft die aan vader. ” Wil je meedoen?” vraag ze. Wat stralen ze als vader toestemt. Het spel is gered

Với trò chơi đóng làm ba vị vua (đạo thiên chúa kể rằng ba vị vua này nhận được điềm báo chúa Jesu chuẩn bị ra đời ở Bethlehem và họ đi theo dấu chỉ đường của ngôi sao sáng trên trời để tìm đến máng cỏ)  Piet ( 6 tuổi) và Sabien ( 5) đã có vương miện và áo choàng. Piet nói ” Anh là Bathasar” và em gái Sabien sẽ đóng vai Kaspar. Nhưng chúng ta thiếu một người nữa. “Có tất cả 3 vị vua mà đúng ko?” hai đứa trẻ suy nghĩ. Sau một hồi bàn tới bàn lui, Sabien với lấy một cái khăn choàng xanh và đưa cho bố ” Bố chơi cùng với con chứ”. Và bọn sẽ thật vui sướng khi bố đồng ý. 

“Er ligt een wolf onder mijn bed!”/ Có con sói nằm dưới gầm giường con

Vaak drukken kinderen hun gevoelens van angst en onbehangen uit in beelden. In een sfeer van vertrouwen en met de zekerheid dat ze niet uitgelachen worden, komen ze er gemakkelijk mee voor de dag. Barbara was al naar bed. Opeens roept ze” “Pappa, pappa!” Ze komt stommelend de strap aflopen ” Ik kan niet slapen, want er ligt een wolf onder mijn bed. ” Een wolf?” vraagt vader. ” Wacht even, die zullen we metten wegjageen! ” Vastberaden pakt hij de bezem en veegt flink onder het bed van zijn dochter. “ha daar heb jehem!” roept hij en jaagt het monster weg uit de kamer, de trap af, de gang door en naar buiten. Barbara heeft het allemaal met spanning gevolgd. Nu is ze zichtbaar opgelucht.

Trẻ thường hay chuyển tải những cảm xúc sợ hãi, sự băn khoăn lo lắng thành hình ảnh. Ba mẹ hãy tạo ra không khí mang lại sự tin tưởng và chắc chắn rằng trẻ không bị cười nhạo, sẽ giúp trẻ có một ngày dễ dàng. Barbara đã nằm trên giường ngủ rồi. Đột nghiên bé hô to ” Ba ơi, ba ơi” Bé chạy xuống cầu thang. ” Con không ngủ được vì có 1 con sói nằm dưới giường” ” Một con sói ư? Ba hỏi bé ” Chờ một chút, chúng ta sẽ cùng đuổi nó đi! ” Người cha với vẻ quyết tâm lấy ngay cây chổi và quét dưới gầm giường con gái ” Ha, ba tóm được nó rồi này ! ” Ông hô ên và quét con vật ra khỏi phòng, quét xuống cầu thang và mở cửa quét ra ngoài. Barbara theo dõi mọi chuyện đầy căng thẳng. Bây giờ thì em có thể thở phào 

Kun je kinderen in hun fantasie begeleiden ook als je weet dat veel van wat ze zeggen maar een smoeje is? Moeder zegt tegen Marieke (4) ” Haal de krant eens uit de kamer” Marieke gaat, maar komt terug zonder krant “Ik kan de kamer niet in” zegt ze, “want er is een leeuw!” Moeder loopt voorzichtig, maar heel daper, naar de kamer…Met een ruk doet ze de deur open en jaagt de leeuw eruit. Marieke juicht. Voor een kind is het gewoon heerlijk als de grote mensen niet alleen met hun verstand reageren, maar meedoen met hun spel.

Bạn có thể hỗ trợ thế giới tưởng tượng của bé ngay khi bạn biết những gì trẻ nói bằng sự giả đò được không? Mẹ gọi Marieke ( 4 tuổi) ” Con giúp mẹ lấy tờ báo ra khỏi phòng nhé” Marieke đi lấy cho mẹ nhưng bé quay trở lại nói rằng ” Con không vào phòng được vì có một con sư tử trong đó” Mẹ bước tới căn phòng đó rất cẩn thận đầy dũng cảm… với một  cây gậy mẹ mở cửa và giả bộ đuổi con sư tử ra ngoài. Marieke vui vẻ trỏ lại.  Một đứa trẻ sẽ vô cùng hạnh phúc khi người lớn không những đáp ứng bằng trí tuệ của họ mà là hùa chơi cùng với trẻ. 

“Waar is mijn lief kabouterje?” / “Chú thần lùn của con đâu rồi?”

Vaak vertellen kinderen over onzichtbare wezens die voor hen echt bestaan. Sommige duiken slechts een keer op in een fantasieverhaal, andere daarentegen begeleiden een kind weken, maaanden en soms jarenlangs. Hoe weet de volwassene of het verhaal van een kind waar of niet? Moet hij reageren als iemand die het beter weet, of kan hij voor zichzelf de mogelijkheid openlaten dat een kind misschien een andere manier van kijken heeft als hij? Kinderen die merken dat hun ouders hen proberen te begrijpen, tonen geen schroom om met hen over hun onzichtbare kameraadjes te spreken alsof ze heel gewoon vriendjes zijn.

Trẻ em thường kể về những sinh vật vô hình mà theo trẻ thì những sinh vật này thực sự tồn tại. Một số nhân vật này xuất hiện trong một câu chuyện cổ tích chỉ một lần, môt số nhân vật khác thì xuất hiện nhiều tuần, tháng và đôi khi nhiều năm. Làm thế nào để người lớn nhận biết câu chuyện trẻ kể là thật hay không? Người lớn nên trả lời như một người hiểu rõ tình hình, hay người lớn có thể để mở khả năng một đứa trẻ có thể có cách nhìn khác so với ba mẹ chúng? Khi trẻ nhận thấy rằng cha mẹ chúng đang cố gắng hiểu chúng,thể hiện sự không lo lắng khi cùng nói chuyện với những người bạn vô hình của trẻ như thể những sinh vật này là những người bạn rất bình thường.

Misschien heeft zijn fantasievriendjes bijna drie jaar in de buurt gehad. Toen hij naar school ging, kwamen ze nog af en toe, maar langamerhand verdwenen ze helemaal. Het waren Muizekol, Hopsie, Flopsie en Ratel. En ze woonden in Hopsieland. Hun huizen werden ook getekend en uitgeknipt. Deze vriendjes kwamen vaak op bezoek. Of de een, of de ander, of allemaal tegelijk. In Hopsieland werd natuurlijk een eigen taal gesproken. “Galuit” is het Hopsieland voor “fluit”, zei Michiel. Later heeft zijn zusje Hanneke als vierjarige ook een onzichtbaar vriendje, het tonnemannetje. Ze sprak alleen over hem als ze samen met haar broetjes was. Op een keer wilde Michiel schuitjevaren doen, maar zij had er geen zin in. Hanneke zei toen: “t Tonnemannetje heeft tegen mij gezegd dat we nu geen schuitje kunnen varen want het moet gemaakt worden”

Đối với bé Michiel, những người bạn tưởng tượng của em đã có mặt được ba năm. Khi trẻ đến trường, những người bạn vô hình này đến chơi thỉnh thoảng, và  họ dần biến mất. Họ là Muizekol, Hopsie, Flopsie và Ratel. Và họ sống ở Hopsieland. Nhà của họ cũng được vẽ và cắt ra. Những người bạn này thường đến thăm. Hoặc nhân vật này, hoặc nhân vật kia, hoặc tất cả cùng một lúc. Tất nhiên, ở Hopsieland, họ sử ngôn ngữ bản địa đã được nói. “Galuit” là Hopsieland cho “sáo”, Michiel nói. Sau này, em gái Hanneke (4 tuổi) cũng có một người bạn vô hình. Bé chỉ nói về nó khi bé chơi cùng với anh trai. Có lần Michiel muốn chơi trò chèo thuyền, nhưng cô bé  không có hứng. Hanneke sau đó : “Người bạn của em đã nói với em rằng chúng ta không thể đi thuyền bây giờ vì đầu tiên chúng ta phải làm con thuyền cái đã”

Anja (5) is vandaag om een of andere reden onuitstaanbaar. Als haar moeder vraagt; “waar is toch je goede humeur gebleven?” antwoord Anja : “O, ik haal mijn kaboutertje wel even” Sinds kort heeft ze het over dit kaboutertje. Hij is bijna altijd in de buurt. Soms ligt ze al in bed en dan moet ze er weer uit om hem te zoeken. Op een keer zit ze met moeder samen op een krukje en schommelt ze met haar voet heen en weer. En ze zegt ” kijk eens naar mijn lief kaboutertje op mijn voet. Wat heeft hij een lol, hè?”

Anja (5) vì lý do này hay lý do khác ngày hôm nay trở nên khá khó chịu . Khi mẹ cô hỏi; “Tâm trạng tốt của con đã đi đâu rồi?” Anja trả lời: “Ồ, con ôm chú thần lùn một chút đã ” Gần đây bé hay kể về người bạn nhỏ này. Bạn ấy hầu như luôn ở gần bên. Thỉnh thoảng em ngồi ở trên giường và sau đó em lại phải chui ra khỏi giường đi tìm bạn. Có một lần, bé đang ngồi với mẹ trên chiếc ghế đẩu và bé đá bằng chân qua lại. Và bé ấy nói, “Hãy nhìn vào người bạn nhỏ bé ngọt ngào đang ngồi trên chân con nè, xem bạn ấy có nhiều niềm vui không?”

(T.L dịch theo sách Kinderen en hun spel của tác giả người Đức Christiane Kutik)